月夜唐棲舟中和樊榭韻
霜花霜葉環江城,夜明如晝送我行。生民水旱大可念,故人出處尤關情。
三千卷書壓艙重,五十里水聽櫓清。東方漸白殘夢醒,荒雞似為客子迎。
shuāng
霜
huā
花
shuāng
霜
yè
葉
huán
環
jiāng
江
chéng
城
,
yè
夜
míng
明
rú
如
zhòu
晝
sòng
送
wǒ
我
xíng
行
。
。
shēng
生
mín
民
shuǐ
水
hàn
旱
dà
大
kě
可
niàn
念
,
gù
故
rén
人
chū
出
chù
處
yóu
尤
guān
關
qíng
情
。
。
sān
三
qiān
千
juǎn
卷
shū
書
yā
壓
cāng
艙
zhòng
重
,
wǔ
五
shí
十
lǐ
里
shuǐ
水
tīng
聽
lǔ
櫓
qīng
清
。
。
dōng
東
fāng
方
jiàn
漸
bái
白
cán
殘
mèng
夢
xǐng
醒
,
huāng
荒
jī
雞
shì
似
wèi
為
kè
客
zǐ
子
yíng
迎
。
。