月下笛 寒夜聞床下蟋蟀感矣。

清代 鄭文焯
落葉閒階,秋聲徇了,為誰吟苦。霜蟾掛戶。漏簽遲、帶愁度。 王孫已是無魂斷,更何意、淒涼自語。正機絲淚織,轆轤腸轉,耿耿殘曙。 凝佇,尋秋處。記鬥草金籠,舊家兒女。閒情換日,歲寒時事如許。 蟲天萬感沈沈夜,忍重聽、空簾暗雨。漫怊悵,說與燈前事,夢也無據。
luò xián jiē   qiū shēng xùn le   wèi shuí yín shuāng chán guà lòu qiān chí dài chóu        
wáng sūn shì hún duàn   gèng liáng zhèng lèi zhī lu   cháng zhuǎn gěng gěng   cán shǔ      
níng zhù   xún qiū chù dòu cǎo jīn lóng jiù   jiā ér xián qíng huàn suì hán   shí shì      
chóng tiān wàn gǎn shěn shěn   rěn zhòng tīng kōng lián àn màn chāo chàng shuō   dēng qián shì mèng