月下大醉星侄作墨索書迅筆題為醉矣行

宋代 方岳
吾醉矣,吾醉矣, 醉語雖強難舉似。何年開闢有乾坤, 日月左旋如磨螘。尊盧赫胥一聚塵, 檮杌春秋幾張紙。道家者流李老君, 儒家者流孔夫子,等一浮名世間耳。 煙霏霏,冢累累, 青山良是白骨非。欲呼古人呼不醒, 待呼得醒將何如。世情冷暖翻覆手, 人生短長屈伸肘,安用黃金印如斗。 君不見顏子白頭才十九,要與彭鏗骨如朽。 天地荒地生古愁,所不負予如此酒。 千古在前,萬古在後, 著我中間,渺然何有。 亦知本是麋鹿群,那解作人牛馬走。 白魚如玉紫蟹肥,秋風欲老蘆花飛。 酒酣月落喝便住,螭虬蟠攫霜毫揮。 吾婦曰君醉耶,吾侄曰非醉也。 謂吾醉者固不然,非醉亦非知我者。 花影滿身扶不起,此紙不知何等語。 明朝勿與醒者傳,笑倒渠儂吾醉矣。
zuì   zuì  
zuì suī qiáng nán nián kāi yǒu qián kūn    
yuè zuǒ xuán zūn chén    
táo chūn qiū zhāng zhǐ dào jiā zhě liú lǎo jūn    
jiā zhě liú kǒng   děng míng shì jiān ěr  
yān fēi fēi   zhǒng lěi lěi  
qīng shān liáng shì bái fēi rén xǐng    
dài xǐng jiāng shì qíng lěng nuǎn fān shǒu    
rén shēng duǎn cháng shēn zhǒu   ān yòng huáng jīn yìn dòu  
jūn jiàn yán zi bái tóu cái shí jiǔ   yào péng kēng xiǔ  
tiān huāng shēng chóu   suǒ jiǔ  
qiān zài qián   wàn zài hòu  
zhù zhōng jiān   miǎo rán yǒu  
zhī běn shì 鹿 qún   jiě zuò rén niú zǒu  
bái xiè féi   qiū fēng lǎo huā fēi  
jiǔ hān yuè luò biàn 便 zhù   chī qiú pán jué shuāng háo huī  
yuē jūn zuì   zhí yuē fēi zuì  
wèi zuì zhě rán   fēi zuì fēi zhī zhě  
huā yǐng mǎn 滿 shēn   zhǐ zhī děng  
míng cháo xǐng zhě chuán   xiào dào nóng zuì