月蝕詩

唐代 盧仝
東海出明月,清明照毫髮。朱弦初罷彈,金兔正奇絕。 三五與二八,此時光滿時。頗奈蝦蟆兒,吞我芳桂枝。 我愛明鏡潔,爾乃痕翳之。爾且無六翮,焉得升天涯。 方寸有白刃,無由揚清輝。如何萬里光,遭爾小物欺。 卻吐天漢中,良久素魄微。日月尚如此,人情良可知。
dōng hǎi chū míng yuè   qīng míng zhào háo zhū xián chū dàn   jīn zhèng jué
sān èr   shí guāng mǎn 滿 shí nài ér   tūn fāng guì zhī
ài míng jìng jié   ěr nǎi hén zhī ěr qiě liù   yān shēng tiān
fāng cùn yǒu bái rèn   yóu yáng qīng huī wàn guāng   zāo ěr xiǎo
què tiān hàn zhōng   liáng jiǔ wēi yuè shàng   rén qíng liáng zhī