雨二首 其二

唐代 杜甫
空山中宵陰,微冷先枕席。迴風起清曙,萬象萋已碧。 落落出岫雲,渾渾倚天石。日假何道行,雨含長江白。 連檣荊州船,有士荷矛戟。南防草鎮慘,沾濕赴遠役。 群盜下辟山,總戎備強敵。水深雲光廓,鳴櫓各有適。 漁艇息悠悠,夷歌負樵客。留滯一老翁,書時記朝夕。
kōng shān zhōng xiāo yīn   wēi lěng xiān zhěn huí fēng qīng shǔ   wàn xiàng
luò luò chū xiù yún   hún hún tiān shí jiǎ dào héng   hán cháng jiāng bái
lián qiáng jīng zhōu chuán   yǒu shì máo nán fáng cǎo zhèn cǎn   zhān shī yuǎn
qún dào xià shān   zǒng róng bèi qiáng shuǐ shēn yún guāng kuò   míng yǒu shì
tǐng yōu yōu   qiáo liú zhì lǎo wēng   shū shí zhāo