越女嘆

元代 胡奎
越王城頭箭如雨,妾是溪邊浣紗女。虜妾軍中兩見春,好花開謝春無主。 將軍重色不重人,賤妾如花豈愛身。妾豈不知身可惜,落葉隨風歸不得。 妾豈不知節可全,白璧一碎何時完。妾今但有雙淚血,流向曹娥江上月。
yuè wáng chéng tóu jiàn   qiè shì biān huàn shā qiè jūn zhōng liǎng jiàn chūn   hǎo huā kāi xiè chūn zhǔ
jiāng jūn zhòng zhòng rén   jiàn qiè huā ài shēn qiè zhī shēn   luò suí fēng guī
qiè zhī jié quán   bái suì shí wán qiè jīn dàn yǒu shuāng lèi xuè   liú xiàng cáo é jiāng shàng yuè