月林為僧甫賦

金朝 李龏
篩金鏤玉影颼颼,一片松杉不斷頭。鍾梵聲殘寒汐外,石床常擁四時秋。
shāi jīn lòu yǐng sōu sōu   piàn sōng shān duàn tóu zhōng fàn shēng cán hán wài shí   chuáng cháng yōng shí qiū