【越調】柳營曲 途中春暮

元代 湯舜民
岐路北,斷橋西,滴溜溜酒帘茅舍低。柳暗疏籬,水浸平堤,仿佛舊山溪。 車兒馬兒奔馳,鶯兒燕兒悲啼。帽沾飛絮尋,衣染落花泥。知,何處度寒食? 旅次 歸路杳,去程遙,誰不戀故鄉生處好。糲飯薄醪,野蔌山餚,隨發度昏朝。 隔籬度犬嗷嗷,投林倦鳥嘈嘈。煙霞雲黯淡,風雨夜蕭騷。紗窗外有芭蕉。 春思 鴉髻松,鳳釵橫,碧窗夢回春晝永。離緒蒙茸,倦眼朦朧,清淚滴香容。恨 東君多雨多風,盼王孫無影無蹤。柳添新樣綠,花減舊時紅。盡在不言中。 薛瓊瓊彈箏圖 玉雪顏,翠雲鬟,昭陽殿里醉了幾番。金袖翩翩,銀甲珊珊,記天寶年間。 哄的兵散潼關,忽的塵暗長安。風雲都變改,日月自循環。閒,寫作畫圖看。 聽箏 酒乍醒,月初明,誰家小樓調玉箏?指撥輕清,音律和平,一字字訴衷情。 恰流鶯花底叮嚀,又孤鴻雲外悲鳴。滴碎金砌雨,敲碎玉壺冰。聽,儘是斷腸聲。
běi   duàn qiáo 西   liū liū jiǔ lián máo shè liǔ àn shū   shuǐ jìn píng   fǎng 仿 jiù shān
chē ér ér bēn chí   yīng ér yàn ér bēi mào zhān fēi xún   rǎn luò huā zhī   chǔ hán shí       ? 
guī yǎo   chéng yáo   shuí liàn xiāng shēng chù hǎo fàn báo láo   shān yáo   suí hūn cháo
quǎn áo áo   tóu lín juàn niǎo cáo cáo yān xiá yún àn dàn   fēng xiāo sāo shā chuāng wài yǒu jiāo 。      chūn
sōng   fèng chāi héng   chuāng mèng huí chūn zhòu yǒng méng róng   juàn yǎn méng lóng   qīng lèi xiāng róng hèn
dōng jūn duō duō fēng   pàn wáng sūn yǐng zōng liǔ tiān xīn yàng   huā jiǎn jiù shí hóng jǐn zài yán zhōng 。      xuē qióng qióng dàn zhēng
xuě yán   cuì yún huán   zhāo yáng diàn 殿 zuì le fān jīn xiù piān piān   yín jiǎ shān shān   tiān bǎo nián jiān
hǒng de bīng sàn tóng guān   de chén àn cháng ān fēng yún dōu biàn gǎi   yuè xún huán xián   xiě zuò huà kàn 。      tīng zhēng
jiǔ zhà xǐng   yuè chū míng   shuí jiā xiǎo lóu diào 調 zhēng   zhǐ qīng qīng   yīn píng   zhōng qíng
qià liú yīng huā dīng níng   yòu hóng yún wài bēi míng suì jīn   qiāo suì bīng tīng   jìn shì duàn cháng shēng