月出一首

宋代 劉一止
東峰高如屏,月出久未知。竹影忽上窗,淡台時參差。 幽人坐數息,瞑久息愈遲。舉目月在窗,便覺心境移。 平生浪紛擾,自省黠半痴。歲晚得此身,終焉以為期。 山中有寒暄,我不記四時。樂此見有初,非關未忘詩。
dōng fēng gāo píng   yuè chū jiǔ wèi zhī zhú yǐng shàng chuāng   dàn tái shí cēn
yōu rén zuò shù   míng jiǔ chí yuè zài chuāng   biàn 便 jué xīn jìng
píng shēng làng fēn rǎo   xǐng xiá bàn chī suì wǎn shēn   zhōng yān wéi
shān zhōng yǒu hán xuān   shí jiàn yǒu chū   fēi guān wèi wàng shī