唐代 李商隱
過水穿樓觸處明,藏人帶樹遠含清。 初生欲缺虛惆悵,未必圓時即有情。
guò shuǐ chuān 穿 lóu chù chù míng   zàng rén dài shù yuǎn hán qīng
chū shēng quē chóu chàng   wèi yuán shí yǒu qíng