唐代 李山甫
狡兔頑蟾死復生,度雲經漢澹還明。夜長雖耐對君坐, 年少不禁隨爾行。玉桂影搖烏鵲動,金波寒注鬼神驚。 人間半被虛拋擲,唯向孤吟客有情。
jiǎo wán chán shēng   yún jīng hàn dàn hái míng zhǎng suī nài duì jūn zuò  
nián shào jīn suí ěr xíng guì yǐng yáo què dòng   jīn hán zhù guǐ shén jīng
rén jiān bàn bèi pāo zhì   wéi xiàng yín yǒu qíng