禦冬

宋代 劉敞
漂泊愁多病,差池歲復闌。老驚時月疾,貧畏雪霜寒。 外物關身足,空堂寓膝寬。敢希王佐略,聊取一枝安。
piāo chóu duō bìng   chā chí suì lán lǎo jīng shí yuè pín   wèi xuě shuāng hán    
wài guān shēn   kōng táng kuān gǎn wáng zuǒ lüè liáo   zhī ān