玉蹀躞

宋代 曹勛
雨過池台秋靜,桂影涼清晝。槁葉喧空,疏黃滿堤柳。風外殘菊枯荷,憑闌一餉,猶喜冷香襟袖。 少歡偶。人道消愁須酒。酒又怕醒後。這般光景,愁懷煞難受。誰念千種秋情,乍涼雖好,還恨夜長時候。
guò chí tái qiū jìng   guì yǐng liáng qīng zhòu gǎo xuān kōng   shū huáng mǎn 滿 liǔ fēng wài cán   píng lán xiǎng   yóu lěng xiāng jīn xiù
shǎo huān ǒu rén dào xiāo chóu jiǔ jiǔ yòu xǐng hòu zhè bān guāng jǐng   chóu huái shā nán shòu shuí niàn qiān zhǒng qiū qíng   zhà liáng suī hǎo   hái hèn zhǎng shí hou