喻道

唐代 李咸用
漢武秦皇漫苦辛,那思俗骨本含真。不知流水潛催老, 未悟三山也是塵。牢落沙丘終古恨,寂寥函谷萬年春。 長生客待仙桃餌,月里嬋娟笑煞人。
hàn qín huáng màn xīn   běn hán zhēn zhī liú shuǐ qián cuī lǎo  
wèi sān shān shì chén láo luò shā qiū zhōng hèn   liáo hán wàn nián chūn
cháng shēng dài xiān táo ěr   yuè chán juān xiào shā rén