欲出遇雨

宋代 陸游
東風吹雨惱遊人,滿路新泥換細塵。 花睡柳眠春自嬾,誰知我更嬾於春!
dōng fēng chuī nǎo yóu rén   mǎn 滿 xīn huàn chén
huā shuì liǔ mián chūn lǎn   shéi zhī gèng lǎn chūn