與純臣原仲溫其煮魚羹

宋代 劉子翬
從賓會高堂,嘉魚脫重淵。 霜鰓尚呀呷,綠藻仍牽連。 廚人起揎袖,刀機鳴鏗然。 斷尾頳縠碎,批鱗玉花翩。 雲雷蓊深釜,清香已遙傳。 投蔥裂素絲,裁姜落金錢。 陶甌舉筠箸,更覺真味全。 細紋松江鱸,縮頸槎頭鯿。 吾儕但知飽,美惡無棄捐。 何論調羹手,聊複試小鮮。
cóng bīn huì gāo táng   jiā tuō zhòng yuān  
shuāng sāi shàng xiā   zǎo réng qiān lián  
chú rén xuān xiù   dāo míng kēng rán  
duàn wěi chēng suì   lín huā piān  
yún léi wěng shēn   qīng xiāng yáo chuán  
tóu cōng liè   cái jiāng luò jīn qián  
táo ōu yún zhù   gèng jué zhēn wèi quán  
wén sōng jiāng   suō jǐng chá tóu biān 鯿  
chái dàn zhī bǎo   měi è juān  
lùn tiáo 調 gēng shǒu   liáo shì xiǎo xiān