雨窗漫興 其一

清代 淳穎
琴書堪慰客中身,山館棲遲悟淨因。間啟半窗看暮雨,晚涼新綠最怡人。
qín shū kān wèi zhōng shēn   shān guǎn chí jìng yīn jiān bàn chuāng kàn   wǎn liáng xīn zuì rén