寓陳雜詩十首 其四
唐有元相國,實殺顏平原。平原腹有丹,屍解神已仙。
顏公死已矣,人見如生前。致令遺其像,委曲與人言。
相國死倉卒,穢襪塞其咽。家門隨手破,但怪椒斛千。
顏公黃塵外,風節猶凜然。元子墮九幽,遺臭萬世傳。
táng
唐
yǒu
有
yuán
元
xiàng
相
guó
國
,
shí
實
shā
殺
yán
顏
píng
平
yuán
原
píng
。
yuán
平
fù
原
yǒu
腹
dān
有
shī
丹
,
jiě
屍
shén
解
yǐ
神
xiān
已
仙
。
yán
顏
gōng
公
sǐ
死
yǐ
已
yǐ
矣
,
rén
人
jiàn
見
rú
如
shēng
生
qián
前
zhì
。
lìng
致
yí
令
qí
遺
xiàng
其
wěi
像
,
qū
委
yú
曲
rén
與
yán
人
言
。
xiàng
相
guó
國
sǐ
死
cāng
倉
cù
卒
,
huì
穢
wà
襪
sāi
塞
qí
其
yàn
咽
jiā
。
mén
家
suí
門
shǒu
隨
pò
手
dàn
破
,
guài
但
jiāo
怪
hú
椒
qiān
斛
千
。
yán
顏
gōng
公
huáng
黃
chén
塵
wài
外
,
fēng
風
jié
節
yóu
猶
lǐn
凜
rán
然
yuán
。
zǐ
元
duò
子
jiǔ
墮
yōu
九
yí
幽
,
chòu
遺
wàn
臭
shì
萬
chuán
世
傳
。