與伯順飯於文緯大光出宋漢傑畫秋山

宋代 陳與義
焚香消午睡,開畫逢秋山。 皇都馬聲中,有此四士閒。 離離南國樹,閃閃湘水灣。 悠悠孤鳥去,澹澹晨輝還。 屐士十年蠟,未散腰腳頑。 不如一詣君,坐此岩石間。 遠峰如修眉,近峰如墮鬟。 書生飽作祟,眼亂紛斕斑。 一笑遺世人,聊破千載須。 詩成即畫記,可益不可刪。
fén xiāng xiāo shuì   kāi huà féng qiū shān  
huáng dōu shēng zhōng   yǒu shì xián  
nán guó shù   shǎn shǎn xiāng shuǐ wān  
yōu yōu niǎo   dàn dàn chén huī hái  
shì shí nián   wèi sàn yāo jiǎo wán  
jūn   zuò yán shí jiān  
yuǎn fēng xiū méi   jìn fēng duò huán  
shū shēng bǎo zuò suì   yǎn luàn fēn lán bān  
xiào shì rén   liáo qiān zǎi  
shī chéng huà   shān