俞伯初見訪示吳髓詩既去而江和叔至甚恨相後

宋代 汪炎昶
一日二子各兩屐,踏碎一徑松花黃。 人好禽魚亦光耀,山空水石逾荒涼。 胸次似條冰雪瑩,笑語欲染煙霞香。 凝絕獨嫌不聊袂,此已天幸寬愁腸。
èr zi liǎng   suì jìng sōng huā huáng  
rén hǎo qín guāng yào 耀   shān kōng shuǐ shí huāng liáng  
xiōng shì tiáo bīng xuě yíng   xiào rǎn yān xiá xiāng  
níng jué xián liáo mèi   tiān xìng kuān chóu cháng