余病脾氣李宜中教余服仙茅乃從彥周乞之彥周袒肩荷臨濟呵余鈍根敗闕病輒服藥是以生死為二耶得藥作此謝之

宋代 釋德洪
嗟余早衰人,多病良業疾。脾勞禁晚餐,腿重怯下濕。 爾來又增添,冷氣攻脅脊。愁坐如蹲猿,呻吟喧四壁。 聞世有仙茅,溫中等金石。恐能祛吾疾,僥倖延餘息。 我家小郎君,道眼窺罅隙。恐余偷心在,指數煩口擊。 負負無可言,頹然慚道力。檢蜜念慧遠,誦咒憶羅什。 兩翁例一笑,顛倒不足惜。世尊病須乳,侍者遣行乞。 達磨五遭毒,知毒乃敢食。佛祖豈貪生,避就唯恐失。 二者如不坐,吾罪亦可釋。想見讀此詩,笑中和易色。
jiē zǎo shuāi rén   duō bìng liáng láo jìn wǎn cān tuǐ   zhòng qiè xià shī    
ěr lái yòu zēng tiān   lěng gōng xié chóu zuò dūn yuán shēn   yín xuān    
wén shì yǒu xiān máo   wēn zhōng děng jīn shí kǒng néng jiǎo   xìng yán    
jiā xiǎo láng jūn   dào yǎn kuī xià kǒng tōu xīn zài zhǐ   shù fán kǒu    
yán   tuí rán cán dào jiǎn niàn huì yuǎn sòng   zhòu luó shén    
liǎng wēng xiào   diān dào shì zūn bìng shì   zhě qiǎn xíng    
zāo   zhī nǎi gǎn shí tān shēng   jiù wéi kǒng shī    
èr zhě zuò   zuì shì xiǎng jiàn shī xiào   zhōng