余病不能蔬食懼有五味口爽之責作詩自戒

宋代 呂本中
君不如屈大夫,夕餐但秋菊。又不如顏平原,未晝且食粥。 雖知舌本欠滋味,頗覺和氣實其腹。痴人要盈餘,椒有八百斛,錢有一百屋。 鼎俎涴腥膻,杯盤眩紅綠。四方采珍異,亦未極所欲。 寧知下箸處,但有一飽足。坐償姓命債,百死有未贖。 何如野僧飯,晚菜下脫粟。撞鐘擊鼓坐高堂,童奴唱飯來相續。 竹間新筍大如椽,樹頭老耳肥於肉。亦不見蟹躁擾,亦不見牛觳觫。 石郎愛惜韭萍齏,晉侯睥睨熊蹯熟。以此相重輕,於君未為福。
jūn dài   cān dàn qiū yòu yán píng yuán wèi   zhòu qiě shí zhōu    
suī zhī shé běn qiàn wèi   jué shí chī rén yào yíng jiāo   yǒu bǎi qián   yǒu bǎi    
dǐng xīng shān   bēi pán xuàn hóng fāng cǎi zhēn   wèi suǒ    
níng zhī xià zhù chù   dàn yǒu bǎo zuò cháng xìng mìng zhài bǎi   yǒu wèi shú    
sēng fàn   wǎn cài xià tuō zhuàng zhōng zuò gāo táng tóng   chàng fàn lái xiāng    
zhú jiān xīn sǔn chuán   shù tóu lǎo ěr féi ròu jiàn xiè zào rǎo   jiàn niú    
shí láng ài jiǔ píng   jìn hóu xióng fán shú xiāng zhòng qīng   jūn wèi wèi