雨病

宋代 蘇轍
晴送麥入倉,雨催谷含穗。 共怪天公仁,曲盡老農意。 誰為三日霖,下漉一丈地。 百穀爭奔流,通川不可厲。 夜聞屋山落,晝說城闉閉。 老羸知奈何,脾病尤所畏。 中宵得暴下,亭午臥忘起。 良醫過我言,勿藥行自喜。 損食存穀神,收心辟邪氣。 兀然槁木居,油爾元和至。 天唯不窮人,人則昧其理。 學道三十年,愧爾良醫賜。
qíng sòng mài cāng   cuī hán suì  
gòng guài tiān gōng rén   jìn lǎo nóng  
shuí wèi sān lín   xià zhàng  
bǎi zhēng bēn liú   tōng chuān  
wén shān luò   zhòu shuō chéng yīn  
lǎo léi zhī nài   bìng yóu suǒ wèi  
zhōng xiāo bào xià   tíng wàng  
liáng guò yán   yào xíng  
sǔn shí cún shén   shōu xīn xié  
rán gǎo   yóu ěr yuán zhì  
tiān wéi qióng rén   rén mèi  
xué dào sān shí nián   kuì ěr liáng