浴罷追和東坡韻

宋代 李綱
華發短且稀,無事蘭湯沐。及茲秋暑闌,頭垢資一浴。 平生冠裳汗,往咎不可復。聊將清泠泉,濯此空洞腹。 荒山薪易采,巨斛水良足。融融氣通膚,爛爛光溢目。 枵然勺用瓢,何必池甃玉。呼童為爬背,自勝飛燕沃。 振衣絺綌涼,晞汗風前竹。卻來就繩床,一枕睡初熟。 忘世安用愁,拋書且休讀。夢中期汗漫,萬里歸一矚。 吾生真寄耳,來者亦何卜。沛然乘天游,無心且緣督。
huá duǎn qiě   shì lán tāng qiū shǔ lán tóu   gòu    
píng shēng guān cháng hàn   wǎng jiù liáo jiāng qīng líng quán zhuó   kōng dòng    
huāng shān xīn cǎi   shuǐ liáng róng róng tōng làn   làn guāng    
xiāo rán sháo yòng piáo   chí zhòu tóng wèi bèi   shèng fēi yàn    
zhèn chī liáng   hàn fēng qián zhú què lái jiù shéng chuáng   zhěn shuì chū shú    
wàng shì ān yòng chóu   pāo shū qiě xiū mèng zhōng hàn màn wàn   guī zhǔ    
shēng zhēn ěr   lái zhě bo pèi rán chéng tiān yóu   xīn qiě yuán