浴罷

宋代 曹勛
浴罷披襟竹影斜,客中殘暑散空花。 人行窗外雲無腳,月起林間燈映紗。 舉酒聞鍾知近寺,談詩食李卻忘家。 明朝又浴還來此,何必開樽只煮茶。
jīn zhú yǐng xié   zhōng cán shǔ sàn kōng huā  
rén xíng chuāng wài yún jiǎo   yuè lín jiān dēng yìng shā  
jiǔ wén zhōng zhī jìn   tán shī shí què wàng jiā  
míng cháo yòu hái lái   kāi zūn zhǐ zhǔ chá