園中時蔬盡皆鋤理唯秋蘭數本委而不顧彼雖一物有足悲者遂賦二章 其一

唐代 張九齡
場藿已成歲,園葵亦向陽。蘭時獨不偶,露節漸無芳。 旨異菁為蓄,甘非蔗有漿。人多利一飽,誰復惜馨香。
chǎng huò chéng suì   yuán kuí xiàng yáng lán shí ǒu   jié jiàn fāng
zhǐ jīng wèi   gān fēi zhè yǒu jiāng 漿 rén duō bǎo   shuí xīn xiāng