園中觀草木有感

宋代 陸游
木筆枝已空,玉簪殊未花,赬桐時更晚,春盡始萌芽。 老人多感慨,俯仰悲歲華,兩曜如奔輪,疾去不可遮。 城頭插雙旗,疊鼓催清笳。 兀然一室間,不復過鄰家。 午睡或至暮,亂髮垂髮發。 所嗟瘦僧死,莫致茶山茶。
zhī kōng   zān shū wèi huā   chēng tóng shí gèng wǎn   chūn jìn shǐ méng  
lǎo rén duō gǎn kǎi   yǎng bēi suì huá   liǎng yào bēn lún   zhē  
chéng tóu chā shuāng   dié cuī qīng jiā  
rán shì jiān   guò lín jiā  
shuì huò zhì   luàn chuí  
suǒ jiē shòu sēng   zhì chá shān chá