遠齋和示疏字韻四詩復用韻並呈子肅

宋代 趙蕃
春風吹雨密還疏,門掩荒山數畝居。 換米但須居士屩,入都寧倚子公書。 安貧自足容高枕,處事時應念覆車。 所恨卜鄰非二仲,枉教三徑草頻除。
chūn fēng chuī hái shū   mén yǎn huāng shān shù  
huàn dàn shì juē   dōu níng gōng shū  
ān pín róng gāo zhěn   chǔ shì shí yīng niàn chē  
suǒ hèn lín fēi èr zhòng   wǎng jiào sān jìng cǎo pín chú