元裕之以山游見招兼以詩四首為寄因以山中之意仍其韻 其四

金朝 麻九疇
國風久巳熄,如火不再然。流為玉台詠,鉛粉嬌華年。 政須洗妖冶,八駿踏芝田。青苔明月露,碧樹涼風天。 塵土一一盡,象緯昭昭懸。寂寥抱玉辨,爭競搖尾憐。 幸有元公子,不為常語牽。
guó fēng jiǔ   huǒ zài rán liú wèi tái yǒng qiān   fěn jiāo huá nián    
zhèng yāo   jùn 駿 zhī tián qīng tái míng yuè   shù liáng fēng tiān    
chén jǐn   xiàng wěi zhāo zhāo xuán liáo bào biàn zhēng   jìng yáo wěi lián    
xìng yǒu yuán gōng   wéi cháng qiān