元裕之以山游見招兼以詩四首為寄因以山中之意仍其韻 其一
石華政可采,負我孤舟篷。胡為紅塵里,擾擾槐安宮。
山間綠蘿月,一照千岩空。洪崖去不返,清游誰與同。
空餘松根泉,雜佩流無窮。人心墮泥滓,不如與天通。
舉頭視霄漢,浩露洗心胸。
shí
石
huá
華
zhèng
政
kě
可
cǎi
采
,
fù
負
wǒ
我
gū
孤
zhōu
舟
péng
篷
。
。
hú
胡
wéi
為
hóng
紅
chén
塵
lǐ
里
,
rǎo
擾
rǎo
擾
huái
槐
ān
安
gōng
宮
。
。
shān
山
jiān
間
lǜ
綠
luó
蘿
yuè
月
,
yī
一
zhào
照
qiān
千
yán
岩
kōng
空
。
。
hóng
洪
yá
崖
qù
去
bù
不
fǎn
返
,
qīng
清
yóu
游
shuí
誰
yǔ
與
tóng
同
。
。
kōng
空
yú
餘
sōng
松
gēn
根
quán
泉
,
zá
雜
pèi
佩
liú
流
wú
無
qióng
窮
。
。
rén
人
xīn
心
duò
墮
ní
泥
zǐ
滓
,
bù
不
rú
如
yǔ
與
tiān
天
tōng
通
。
。
jǔ
舉
tóu
頭
shì
視
xiāo
霄
hàn
漢
,
hào
浩
lù
露
xǐ
洗
xīn
心
xiōng
胸
。
。