原韻和琴川蕭石薌先生

清代 繆仲誥
星芒倏掩少微寒,束筍遺文戢戢攢。金石同貞徽不沫,琴樽徒具座無歡。 春和族被膏腴贍,秋賦人方矍鑠看。惆悵巫陽招太急,臨風東望有餘酸。
xīng máng shū yǎn shǎo wēi hán   shù sǔn wén zǎn jīn shí tóng zhēn huī   qín zūn zuò huān
chūn bèi gāo shàn   qiū rén fāng jué shuò kàn chóu chàng yáng zhāo tài   lín fēng dōng wàng yǒu suān