元月四夜洞庭春醉作三首 其二
平江逝日似流萍,誰肯兩年把故溫。一夜蕭風吹短夢,三更冷驛坐幽人。
無家最怕聞分聚,不幸真成變喜驚。日色天光嗟已老,如何白露祝常新。
píng
平
jiāng
江
shì
逝
rì
日
shì
似
liú
流
píng
萍
,
shuí
誰
kěn
肯
liǎng
兩
nián
年
bǎ
把
gù
故
wēn
溫
。
。
yī
一
yè
夜
xiāo
蕭
fēng
風
chuī
吹
duǎn
短
mèng
夢
,
sān
三
gēng
更
lěng
冷
yì
驛
zuò
坐
yōu
幽
rén
人
。
。
wú
無
jiā
家
zuì
最
pà
怕
wén
聞
fēn
分
jù
聚
,
bù
不
xìng
幸
zhēn
真
chéng
成
biàn
變
xǐ
喜
jīng
驚
。
。
rì
日
sè
色
tiān
天
guāng
光
jiē
嗟
yǐ
已
lǎo
老
,
rú
如
hé
何
bái
白
lù
露
zhù
祝
cháng
常
xīn
新
。
。