元月十八晨岳陽往岳化車中賦。車至新路口以雪返

近現代 盧青山
我值大雪在巴陵,雪團砸地訇有聲。遠宇陰陰近在頂,近山渺渺遠難尋。 及夜電滅彌天黑,亂流颶枝掃青冥。我立檐下何為者,千楹萬店冷封門。 自遠車來驚眾目,車過燈柱照紛紛。人盡有家歸已盡,我家非遙隔千嶺。 即歸龜殼一支床,玻璃窗破生冷凜。有人怏怏同我意,問我何事為淹止。 雲溪古地不生春,三年羈絆樊籠里。教書為食興不洽,學生相視豈不恥? 真為稻粱來繁衢,換一工作慚私計。朱門大戶峨冠客,令我蹶然鼻青紫。 此語欲說舌羞動,拄傘唯唯歸臥李。翌明未曙雞未起,披衣仍去車站倚。 詎不貪此暖棉衾,四十雙目望我喜。腳入及膝不可拔,雪猶不止勁打胛。 道樹已死成白塑,看我與君俱默默。斷者淒迷臥阻靴,言此天地何急切; 未斷寒愴打我頭,雲我如斯非計得。六點二十車不發,坐我冰凳拂我發。 及入車窗時已久,課已不及猶不走。車啟我詩亦已就,廢然擲筆籠雙袖。 君看天地何茫茫,前程幾許摧魂朽。
zhí xuě zài líng   xuě tuán hōng yǒu shēng yuǎn yīn yīn jìn zài dǐng   jìn shān miǎo miǎo yuǎn nán xún
diàn miè tiān hēi   luàn liú zhī sǎo qīng míng yán xià wéi zhě   qiān yíng wàn diàn lěng fēng mén
yuǎn chē lái jīng zhòng   chē guò dēng zhù zhào fēn fēn rén jǐn yǒu jiā guī jǐn   jiā fēi yáo qiān lǐng
guī guī zhī chuáng   chuāng shēng lěng lǐn yǒu rén yàng yàng tóng   wèn shì wéi yān zhǐ
yún shēng chūn   sān nián bàn fán lóng jiāo shū wèi shí xīng qià   xué sheng xiāng shì chǐ  
zhēn wèi dào liáng lái fán   huàn gōng zuò cán zhū mén é guān   lìng juě rán qīng
shuō shé xiū dòng   zhǔ sǎn wěi wěi guī míng wèi shǔ wèi   réng chē zhàn
tān nuǎn mián qīn   shí shuāng wàng jiǎo   xuě yóu zhǐ jìn jiǎ
dào shù chéng bái   kàn jūn duàn zhě xuē   yán tiān qiè  
wèi duàn hán chuàng tóu   yún fēi liù diǎn èr shí chē   zuò bīng dèng
chē chuāng shí jiǔ   yóu zǒu chē shī jiù   fèi rán zhì lóng shuāng xiù
jūn kàn tiān máng máng   qián chéng cuī hún xiǔ