遠遊篇

宋代 曹勛
少年重意氣,辭家遠行游。 高談蔑卿相,峻節凌九秋。 仗劍謁明主,挾策干諸侯。 眾目寶康瓠,明月難暗投。 驊騮困短步,翻為駑馬羞。 虛名不足慕,抗亦追浮丘。 至言發深省,遐覽隘九州。 書功佐天政,美惡無不籌。 麾幢周四表,騎衛羅天騶。 簫鼓鳴清歌,解駕滄浪洲。 金石易消朽,生死真蜉蝣。
shào nián zhòng   jiā yuǎn xíng yóu
gāo tán miè qīng xiàng   jùn jié líng jiǔ qiū
zhàng jiàn míng zhǔ   jiā gàn zhū hóu
zhòng bǎo kāng   míng yuè nán àn tóu
huá liú kùn duǎn   fān wèi xiū
míng   kàng zhuī qiū
zhì yán shēn xǐng   xiá lǎn ài jiǔ zhōu
shū gōng zuǒ tiān zhèng   měi è chóu
huī chuáng zhōu biǎo   wèi luó tiān zōu
xiāo míng qīng   jiě jià cāng láng zhōu
jīn shí xiāo xiǔ   shēng zhēn yóu