遠遊篇

明代 李攀龍
乘蹻萬里外,言造太微庭。雲霞曜朱闕,日月夾丹欞。 群後儼金止,仙女紛玉亭。隨風列以雨,出窈而入冥。 沆瀣飛素液,芝草不復零。虹霓為我帶,雜佩搖華星。 濯纓河漢流,清波正泠泠。俯視世間人,汎汎如浮萍。
chéng jué wàn wài   yán zào tài wēi tíng yún xiá yào zhū quē   yuè jiā dān líng
qún hòu yǎn jīn zhǐ   xiān fēn tíng suí fēng liè   chū yǎo ér míng
hàng xiè fēi   zhī cǎo líng hóng wèi dài   pèi yáo huá xīng
zhuó yīng hàn liú   qīng zhèng líng líng shì shì jiān rén   fàn fàn píng