遠遊丞樵隱王德甫寄詩輒和二章以謝

宋代 何夢桂
白日過駒隙,玄發成衰翁。 升天無八翼,苦志懷晨風。 晨風不可個,下界塵冥濛。 去去藐八極,安能離彀中。 為馬或為牛,吾將安適從。
bái guò   xuán chéng shuāi wēng  
shēng tiān   zhì huái chén fēng  
chén fēng   xià jiè chén míng méng  
miǎo   ān néng gòu zhōng  
wèi huò wèi niú   jiāng ān shì cóng