遠遊

宋代 羅椅
因夢吳雲賦遠遊,江花扶柁水悠悠。 半輪月散千山影,一葉舟勝萬斛愁。 天氣漸於寒食近,春風祗到牡丹休。 水程孤冷難為夜,起吸滄江當拍浮。
yīn mèng yún yuǎn yóu   jiāng huā duò shuǐ yōu yōu  
bàn lún yuè sàn qiān shān yǐng   zhōu shèng wàn chóu  
tiān jiàn hán shí jìn   chūn fēng zhī dào dan xiū  
shuǐ chéng lěng nán wéi   cāng jiāng dāng pāi