怨遙夜

宋代 曹勛
祥鸞伏竄兮,鴟梟號呼。 哲人永嘆以哀吟兮,貪夫適其覬覦。 彼庭燎之不吾遭兮,良卷懷而鬱紆。 勞歌三發兮,晨雞未旦。 使我耿耿以戚憂兮,獨展轉而向隅。
xiáng luán cuàn   chī xiāo hào
zhé rén yǒng tàn āi yín   tān shì
tíng liáo zhī zāo   liáng juǎn huái ér
láo sān   chén wèi dàn
shǐ 使 gěng gěng yōu   zhǎn zhuǎn ér xiàng