鴛鴦

唐代 吳融
翠翹紅頸覆金衣,灘上雙雙去又歸。 長短死生無兩處,可憐黃鵠愛分飛。
cuì qiào hóng jǐng jīn   tān shàng shuāng shuāng yòu guī
cháng duǎn shēng liǎng chù   lián huáng ài fēn fēi