元夕詠冰燈

明代 唐順之
正憐火樹斗春妍,忽見清輝映夜闌。 出海蛟珠猶帶水,滿堂羅袖欲生寒。 燭花不礙空中影,暈氣疑從月里看。 為語東風暫相借,來宵還得盡餘歡。
zhèng lián huǒ shù dòu chūn yán   jiàn qīng huī yìng lán  
chū hǎi jiāo zhū yóu dài shuǐ   mǎn 滿 táng luó xiù shēng hán  
zhú huā ài kōng zhōng yǐng   yūn cóng yuè kàn  
wèi dōng fēng zàn xiāng jiè   lái xiāo hái jǐn huān