怨王孫/憶王孫

宋代 張元干
小院春晝。晴窗霞透。 把雨燕脂,倚風翠袖。 芳意惱愉多。暖金荷。 多情不分群葩後。傷春瘦。 淺黛眉尖秀。紅潮醉臉。 半掩花底重門。怨黃昏。
xiǎo yuàn chūn zhòu qíng chuāng xiá tòu
yān zhī   fēng cuì xiù
fāng nǎo duō nuǎn jīn
duō qíng fēn qún hòu shāng chūn shòu
qiǎn dài méi jiān xiù hóng cháo zuì liǎn
bàn yǎn huā chóng mén yuàn huáng hūn