怨王孫/憶王孫

宋代 李清照
湖上風來波浩渺。秋已暮、紅稀香少。水光山色與人親,說不盡、無窮好。蓮子已成荷葉老。青露洗、苹花汀草。眠沙鷗鷺不回頭,似也恨、人歸早。
shàng fēng lái hào miǎo qiū hóng xiāng shǎo shuǐ guāng shān rén qīn   shuō jìn qióng hǎo lián chéng lǎo qīng píng huā tīng cǎo mián shā ōu huí tóu   shì hèn rén guī zǎo