怨王孫

明代 劉基
漏悄人靜,星稀雲淡。煙柳成眠,露蓮半頷。何處月色飛來,滿樓台。 微風入袂仍吹領,愁都醒,好個清涼境。紅塵自迥,河漢應有仙槎,待還家。
lòu qiāo rén jìng   xīng yún dàn yān liǔ chéng mián   lián bàn hàn chǔ yuè fēi lái   mǎn 滿 lóu tái
wēi fēng mèi réng chuī lǐng   chóu dōu xǐng   hǎo qīng liáng jìng hóng chén jiǒng   hàn yīng yǒu xiān chá   dài huán jiā