怨詩

南北朝 蕭綱
秋風與白團,本自不相安。新人及故愛,意氣豈能寬。 黃金肘後鈴,白玉案前盤。誰堪空對此,還成無歲寒。
qiū fēng bái tuán   běn xiāng ān xīn rén ài   néng kuān
huáng jīn zhǒu hòu líng   bái àn qián pán shuí kān kōng duì   hái chéng suì hán