原上晚步聞笛有感

宋代 歐陽澈
一笛誰橫透晚空,傷懷真作鳥窺籠。解龜換酒無知已,拾穗行歌喜屢豐。 沐雨秋山遮眼碧,舞風霜葉點溪紅。老農植杖來相問,藉草高談夕照中。
shuí héng tòu wǎn kōng   shāng huái zhēn zuò niǎo kuī lóng jiě guī huàn jiǔ zhī shí   suì xíng fēng    
qiū shān zhē yǎn   fēng shuāng diǎn hóng lǎo nóng zhí zhàng lái xiāng wèn   cǎo gāo tán zhào zhōng