元日立春

宋代 方岳
糟床夜壓真珠紅,摩挲醉面迎春風。 春來春去無終極,能費幾籌蔓菁菘。 既無長繩可以系白日,又無大藥可以玄雙蓬。 何怪乎玉雪可憐之孺子。忽頹然風霜不貸之衰翁。 百年長短一兵貉,曾不芥蒂崔嵬胸。 若夫塞翁失馬,楚人亡弓, 此事細甚焦螟同。使吾冠冕佩玉於廟廓之上, 吾不見其為泰。使吾披裘帶索於嵌岩之下, 亦不見其為窮。諸賢自作世俗眼, 此老日飲亡何中。春秋獲麟夫子沒, 木草不自醫神農。著書萬古知何用, 況復起草明光宮。我今並欲焚老硯, 一蓑鳴雨東皋東。
zāo chuáng zhēn zhū hóng   zuì miàn yíng chūn fēng  
chūn lái chūn zhōng   néng fèi chóu mán jing sōng  
zhǎng shéng bái   yòu yào xuán shuāng péng  
guài xuě lián zhī tuí rán fēng shuāng dài zhī shuāi wēng    
bǎi nián cháng duǎn bīng háo   céng jiè cuī wéi xiōng  
ruò sài wēng shī   chǔ rén wáng gōng  
shì shén jiāo míng tóng shǐ 使 guān miǎn pèi miào kuò zhī shàng    
jiàn wèi tài shǐ 使 qiú dài suǒ qiàn yán zhī xià    
jiàn wèi qióng zhū xián zuò shì yǎn    
lǎo yǐn wáng zhōng chūn qiū huò lín méi    
cǎo shén nóng zhù shū wàn zhī yòng    
kuàng cǎo míng guāng gōng jīn bìng fén lǎo yàn    
suō míng dōng gāo dōng