園人獻芍藥

宋代 劉敞
淮海由來草木夭,春工殊復自嬌嬈。始知隋苑多佳麗,未覺吳宮久寂寥。 冰雪肌膚明綽約,雲霞衣服潤飄蕭。一枝漫取堪誰贈,老去風情不自聊。
huái hǎi yóu lái cǎo yāo   chūn gōng shū jiāo ráo shǐ zhī suí yuàn duō jiā wèi   jué gōng jiǔ liáo    
bīng xuě míng chuò yuē   yún xiá rùn piāo xiāo zhī màn kān shuí zèng lǎo   fēng qíng liáo