元輝上人喜賦詩作東坡字蕭然有出塵之姿渠亦用韻有作且乞詩為別因再次韻贈之

宋代 饒節
禪流筆墨戲,好句亦時得。譬如世佳人,不必須傾國。 我行百城時,所至不暖席。默求支許流,常嘆暮雲碧。 阿師有典刑,一見我心釋。根源師璨可,餘事窺元白。 叢林半良窳,初若泗濱石。欲出金玉音,不妨聊考擊。 致遠或恐泥,落華反枯寂。口邊白醭去,願子師古昔。
chán liú   hǎo shí shì jiā rén   qīng guó    
xíng bǎi chéng shí   suǒ zhì nuǎn qiú zhī liú cháng   tàn yún    
ā shī yǒu diǎn xíng   jiàn xīn shì gēn yuán shī càn   shì kuī yuán bái    
cóng lín bàn liáng   chū ruò bīn shí chū jīn yīn   fáng liáo kǎo    
zhì yuǎn huò kǒng   luò huá fǎn kǒu biān bái yuàn   zi shī