原博詩來戲予還故步再次韻

明代 李東陽
醉後揮毫力拔山,玉堂觀者堵如環。換羊價重街頭帖,畫虎心勞紙上斑。 得趣豈須優比孟,改繩翻愧拙於般。也知真外皆成假,莫大分明點與頑。
zuì hòu huī háo shān   táng guān zhě huán huàn yáng jià zhòng jiē tóu tiē huà   xīn láo zhǐ shàng bān    
de yōu mèng   gǎi shéng fān kuì zhuō bān zhī zhēn wài jiē chéng jiǎ   fēn míng diǎn wán