宋代 丁謂
勸葉復依蒲,登龍是去途。 何煩垂翡翠,未肯畏鵜鶘。 已負吞舟大,終無涸轍虞。 濠梁寧足樂,相忘在江湖。
quàn   dēng lóng shì  
fán chuí fěi cuì   wèi kěn wèi  
tūn zhōu   zhōng zhé  
háo liáng níng   xiāng wàng zài jiāng